Hepatitis B Foundation

Muốn xem hoặc in Bản Việt Ngữ chung với nhau, xin bấm vào đây.

Cần có Adobe Acrobat để đọc bản PDF. Hãy lấy nhu kiện miễn phí này ở đây.

To view or print the entire Vietnamese Chapter in English, as a single document click here.

If you do not have Adobe Acrobat Reader, download it here for free.

danh từ acrobat document
Print this page in English acrobat document

SIÊU VI GAN B - HEPATITIS B

Bác sĩ Trịnh Ngọc Huy, M.D.

Siêu vi gan B hiện nay là siêu vi khuẩn gây ra bệnh viêm gan mãn tính nhiều nhất trên thế giới. Bác sĩ ước lượng khoảng 350 triệu người tức khoảng 5 phần trăm dân số trên địa cầu nhất là dân các nước Á Châu đang bị nhiễm siêu vi khuẩn B mãn tính. Tuy nhiên tỷ lệ và thời gian bao lâu bệnh nhân bị nhiễm vi khuẩn B thì không đồng đều tùy theo vùng. Hoa Kỳ hiện nay có khoảng 1.5 triệu người với tỷ lệ gần 1% dân số Hoa Kỳ nhiễm siêu vi khuẩn gan B. Trong số này 750,000 người là dân gốc Á Châu. Ở các nước Á Châu, Phi Châu và Trung Ðông khoảng 8-15 phần trăm dân số bị viêm gan mãn tính. Riêng dân Việt Nam, các nghiên cứu gần đây cho thấy khoảng 8-10 phần trăm người Việt bị viêm gan B , tức khoảng 7 triệu người Việt (với một dân số khoảng 70 triệu người) bị nhiễm siêu vi khuẩn này tức khoảng gấp 10 lần so với tỉ lệ ở Hoa Kỳ.

CÁCH TRUYỀN NHIỄM SIÊU VI B

Siêu vi khuẩn viêm gan B truyền nhiễm qua đường máu như được tiếp máu (blood transfusion), chích cần sa ma túy (intravenous drug users), xâm mình (tattooing) hay châm cứu (acupuncture) với kim dơ bị nhiễm siêu vi trùng. Siêu vi khuẩn này rất dễ lây qua đường tiếp xúc sinh lý (sexual transmission) với tỉ lệ nhiễm trùng là 20-42%. Tại các nước tân tiến như Hoa Kỳ và Âu Châu, siêu vi khuẩn B thường được tìm thấy trong các bệnh nhân được tiếp máu hay chích cần sa ma túy hay trong những người đồng tình luyến ái (homosexuals). Ngược lại ở các nước Ðông Nam Á như Việt Nam, Ðài Loan, Trung Quốc, Ðại Hàn, Nhật Bản thì ngoài lý do bị truyền nhiễm vì bị chích với kim dơ bị nhiễm trùng, phần lớn siêu vi khuẩn gan B truyền từ mẹ qua con lúc sinh đẻ (maternal- fetal transmission) và qua đường tiếp xúc sinh lý. Thật vậy khoảng 50% tới 90% những bé sơ sinh của những người mẹ có siêu vi khuẩn B sẽ bị nhiễm trùng ngay lúc lọt lòng mẹ vì dính máu người mẹ. Ðó là một trong những lý do tại sao người Việt bị nhiễm vi khuẩn B nhiều vì con thường hay bị lây nhiễm siêu vi khuẩn lúc lọt lòng mẹ. Ða số những đứa bé này lớn lên sẽ tiếp tục mang siêu vi khuẩn viêm gan để rồi có thể bị viêm gan, chai gan và lây truyền cho con cái hay người hôn phối của mình. Ngoài ra siêu vi khuẩn viêm gan B có thể lan truyền giữa những người sống chung đụng và gần gũi trong cùng một nhà như cha mẹ và anh em tuy nhiên tỉ lệ này rất thấp. Nghiên cứu cho thấy tỷ lệ nhiễm trùng siêu vi khuẩn B trong các trẻ em Á Châu sống trong gia đình có cha mẹ hay anh em bị nhiễm siêu vi trùng cao hơn tỷ lệ trẻ em bình thường tới mười lần và những trẻ em này hoàn toàn không bị nhiễm siêu vi trùng khi sanh. Tuy nhiên siêu vi khuẩn lây nhiễm bằng cách nào trong trường hợp này thì không ai biết chắc, theo bác sĩ phỏng đoán là có thể do sự dùng chung bàn chải đánh răng, dao cạo hay những dụng cụ có thể dính máu nhiễm siêu vi khuẩn.

Bảng 1 - Lý do nhiễm siêu vi BV

Việt Nam Hoa Kỳ
Không rõ nguyên nhân 65% 30%
Gia đình có người bị bệnh 23% 1%
Truyền máu 5% 1%
Sinh Lý 4% 55%
Kim nhiễm trùng 3% 11%

Siêu vi gan B có thể làm sưng gan và đưa đến chai gan và các biến chứng của bệnh chai gan. Ước tính khoảng một trong bốn người dân Á Châu bị siêu vi B sẽ bị ung thư, chai gan và chết về bệnh gan. Hiện nay khoảng 1 triệu người chết về bệnh Siêu vi gan B mỗi năm. Một trong những biến chứng nguy hiểm nhất của Siêu vi gan B là ung thư gan. Thống kê cho thấy tỷ lệ người đàn ông Á Châu nếu bị nhiễm siêu vi B từ lúc nhỏ thì 25% tức 1 trong mỗi 4 người có thể bị ung thư gan. Siêu vi gan B hiện nay là một hiễm họa của người Việt nói riêng và dân Á Châu nói chung.

Siêu vi B mãn tính là một bệnh thầm lặng không có triệu chứng gì cả cho tới khi gan bị chai nặng hoàn toàn lúc đó người bệnh thường mới cảm thấy mệt mỏi, bải hoải, đau bụng và vàng da. Muốn biết mình có bị bệnh Siêu vi gan B bệnh nhân phải thử máu đặc biệt về siêu vi B. Muốn tránh bị nhiễm siêu vi B thì tránh đừng chích cần sa ma túy, xâm hay xỏ mình, sinh lý bậy bạ mà không dùng bọc. Và chích ngừasiêu vi gan B là phương pháp hữu hiệu để ngừa bị nhiễm siêu vi gan B nếu chưa bị nhiễm.

Hai thử nghiệm chính để định xem mình có bị siêu vi B hay có chất kháng thể siêu vi

Tên thử nghiệm   chú thích kết quả
HBSAg - hepatitis B surface antigen kháng nguyên siêu vi B bị nhiễm siêu vi B
HBSAb - hepatitis B surface antibody kháng thể siêu vi B miễn nhiễm siêu vi B
ALT - transaminase điều tố gan gan sưng nếu độ lương cao

Hiện nay có hai thuốc được FDA chấp thuận cho dùng để chữa siêu vi B: Epivir (Lamivudine) và Interferon. Cả hai thuốc làm cho Siêu vi gan B yếu đi và giảm khả năng làm sưng gan nhưng thường là không diệt được siêu vi B hoàn toàn.

Người Việt mình bị bệnh gan thì nhiều nhưng hiểu biết y khoa về bệnh Siêu vi gan B thường không đầy đủ và có nhiều truyền thuyết sai lệch thông thường như sau.

TRUYỀN THUYẾT SAI LẦM VỀ BỆNH GAN

Truyền Khẩu: Ngươì bị Siêu vi gan B gan mãn tính phải bị vàng da, đau bụng, xuống cân, không ăn uống được

Thực Nghiệm: Bệnh Siêu vi gan B gan mãn tính thường không có triệu chứng gì cả. Vi khuẩn có thể nằm trong cơ thể cả vài chục năm và làm gan bị sưng và chai mà bệnh nhân hoàn toàn không có cảm thấy một triệu chứng gì cả. Người bệnh chỉ có các triệu chứng trên khi lúc gan bị chai nặng hoàn toàn không còn làm việc được nữa. Thường lúc này là bệnh nặng không chữa được chỉ còn cách là thay gan.

Truyền Khẩu: Ai bị nhiễm siêu vi khuẩn gan B cũng sẽ bị sưng gan, chai gan, ung thư gan và chết vì bệnh gan cả

Thực Nghiệm: Ðiều này không đúng. Trên 90% bệnh nhân bị nhiễm siêu vi khuẩn sẽ khỏi bệnh nghĩa là cơ thể sẽ tự động tiết ra chất kháng thể (antibody) để tiêu diệt siêu vi khuẩn và người bệnh sẽ không bao giờ bị nhiễm trùng hai siêu vi khuẩn này lại nữa. Chỉ khoảng 10% bệnh nhân bị nhiễm siêu vi khuẩn gan B là cơ thể không diệt được siêu vi khuẩn này và vẫn tiếp tục mang siêu vi khuẩn trong người nhất là trong trường hợp các trẻ sơ sinh bị nhiễm trùng lúc mới đẻ lây từ mẹ qua thì trên 90% những đứa bé này sẽ bị nhiễm trùng cả đời. Chỉ những các bệnh nhân bị viêm gan B mãn tính mới có thể bị sưng gan, chai gan và ung thư gan vì siêu vi B này.

Truyền Khẩu: Siêu vi khuẩn A ở trong người lâu ngày sẽ biến thành siêu vi khuẩn B và rồi thành C

Thực Nghiệm: Hiện nay bác sĩ tìm ra ít nhất 6 loại siêu vi khuẩn gây ra bệnh sưng gan A, B, C, D, E, G. Các siêu vi khuẩn gan này hoàn toàn khác nhau từ căn bản cấu tạo tới phương cách nhiễm trùng và làm sưng gan. Thành ra một bệnh nhân bị nhiễm siêu vi khuẩn B vẫn có thể bị nhiễm siêu vi khuẩn gan A, C, hay các siêu vi khuẩn gan khác và ngược lại chứ không phải là bị siêu vi khuẩn gan A ở trong cơ thể lâu rồi biến thành qua B và C. Thí dụ cho dễ hiểu, người da trắng sẽ không biến thành dân da vàng nếu di cư qua nước Á Châu hay dân da vàng biến thành dân da đen nếu dọn qua Phi Châu.

Truyền Khẩu: Bệnh siêu vi khuẩn viêm gan B là bệnh di truyền thành ra trong gia đình nhiều người cùng bị

Thực Nghiệm: Ðây là một sự hiểu lầm rất thông thường của nhiều người. Bệnh siêu vi khuẩn viêm gan là bệnh truyền nhiễm (infectious disease) và có thể truyền qua đường ăn uống như siêu vi khuẩn A; qua đường tiếp xúc sinh lý, qua máu, từ mẹ qua con lúc sinh đẻ như siêu vi khuẩn gan B và C. Ðó là lý do tại sao người trong gia đình có thể đều bị nhiễm siêu vi khuẩn vì bị lây. Còn di truyền tức là "genetics" là những đặc tính di thể của tổ tiên, cha mẹ truyền xuống con cháu chẳng hạn như ba mẹ tóc vàng, mắt xanh đẻ ra con tóc vàng, mắt xanh; ba mẹ có thiên tài về âm nhạc thường con cũng có năng khiếu về ngành âm nhạc. Với di truyền là trời cho chúng ta không thể thay đổi hay mong muốn mà được. Còn với bệnh truyền nhiễm nếu chúng ta cẩn thận có thể tránh bị nhiễm trùng hay diệt trừ được.

Truyền Khẩu: Bbệnh nhân bị nhiễm siêu vi khuẩn B cần phải chích ngừa siêu vi B?

Thực Nghiệm: Chích ngừa là ngăn ngừa trước khi cơ thể bị nhiễm siêu vi khuẩn, chứ một khi cơ thể bị nhiễm trùng thì đâu còn ngừa được (cũng như ăn trộm vào nhà rồi thì đâu cần cài then khóa cửa làm gì nữa). Cũng giống như chúng ta chỉ chích ngừa cúm (flu) trước khi bị cúm chứ đâu chích ngừa sau khi bị cúm bao giờ. Cho nên khi bác sĩ thử nghiệm, nếu bệnh nhân đã bị nhiễm trùng hay có chất kháng thể siêu vi khuẩn rồi thì không cần chích ngừa loại siêu vi đó. Tuy nhiên nếu bệnh nhân bị nhiễm siêu vi khuẩn B mà chưa bị siêu A thì có thể chích ngừa siêu vi khuẩn A hay ngược lại/font>

Truyền Khẩu: Siêu vi khuẩn rất dễ lây cho những người chung quanh hay sống chung đụng hay ăn uống, chung

Thực Nghiệm: Chỉ có siêu vi khuẩn A truyền nhiễm qua đường ăn uống và đại tiện (fecal oral route). Cho nên chỉ có đối với siêu vi khuẩn này mới tránh ăn đồ ăn trái cây, rau sống và tránh ăn uống chung hay xài phòng tắm vệ sinh chung thường chỉ một thời gian ngắn vài tuần nếu có người trong gia đình bị nhiễm siêu vi khuẩn này cấp tính. Tuy nhiên vi khuẩn này chỉ gây ra bệnh sưng gan cấp tính trong thời gian ngắn và sẽ hết luôn. Ngược lại hai siêu vi khuẩn B truyền nhiễm qua đường máu và tiếp xúc sinh lý nhưng hoàn toàn không truyền nhiễm qua đường ăn uống hay xài phòng vệ sinh chung thành ra những người trong gia đình không cần phải dè dặt ăn riêng hay xài phòng tắm riêng làm mất đi hòa khí trong gia đình. Nếu trong gia đình có người thân bị bịnh thì cẩn thận tránh xài chung dao cạo, bàn chải đánh răng hay đồ cạo gió vì những đồ này có thể dính máu và lây bệnh. Chứ đừng làm những chuyện quá đáng khôi hài như không dám đi thăm nhau vì sợ bị lây siêu vi khuẩn hay bắt người bệnh dọn ra khỏi nhà hay không cho ở chung phòng, ăn chung bàn hoặc không dám đi phúng điếu người chết vì bệnh gan do siêu vi khuẩn viêm gan gây ra vì sợ siêu vi khuẩn nhảy ra từ xác chết và chui vô người mình giống như trong các phim Aliens.

Truyền Khẩu: Khám bệnh và thử máu hàng năm là bảo đảm biết mình bị bệnh siêu vi khuẩn gan

Thực Nghiệm: Siêu vi khuẩn gan B là một bệnh thầm lặng, nghĩa là đa số thông thường không có dấu hiệu hay triệu chứng gì cả cho tới khi bệnh bị trở nặng. Còn thử máu khi đi khám tổng quát thông thường thì bác sĩ chỉ thử các máu tổng quát như máu mỡ (cholesterol), thận, gan , hồng huyết cầu chứ không thử máu siêu vi khuẩn gan. Nên nhớ có trăm loại thử nghiệm máu khác nhau nên bác sĩ phải dựa theo bệnh lý của người bệnh để làm và thử nghiệm chứ nếu thử hết thì bệnh nhân "không có đủ máu" để thử hay đủ tiền để trả cả trăm thử nghiệm. Thành ra nếu sợ hay nghi mình bị siêu vi khuẩn B thì nên yêu cầu bác sĩ thử nghiệm.

Truyền Khẩu: Bệnh nhân bị bệnh gan cần phải ăn uống kiêng cữ các đồ ăn dầu mỡ, trứng, v.v...

Thực Nghiệm: Khi bị sưng gan bệnh nhân vẫn ăn uống bình thường và điều độ, giữ gìn sức khỏe chứ không cần phải kiêng cử như tránh trứng gà, thịt heo, thịt mỡ, kiêng sữa v.v... hay phải ăn các thức ăn đặc biệt hay uống thuốc bổ để bồi bổ làm cho mát gan. Nếu mập hay bị bệnh mỡ cao thì xuống cân và tránh đồ ăn mỡ. Những người chỉ bị nhiễm siêu vi khuẩn gan mà không bị sưng gan thì gan vẫn tốt như người thường không phải kiêng cữ vì bệnh gan trừ trong trường hợp bị chai gan nặng. Sưng gan là do siêu vi khuẩn tiêu diệt tế bào gan. Ðồ ăn hay thuốc bổ không có diệt được siêu vi khuẩn nên không làm cho tế bào gan đỡ bị sưng và chết đi. Tuy nhiên những chất có thể làm sưng hay hại gan như rượu, bia thì phải tránh đừng có uống quá nhiều như hủ chìm hay bợm nhậu vì rượu là độc tố uống nhiều làm hư gan thành ra nếu đã bị sưng gan vì siêu vi khuẩn mà thêm rượu bia nữa thì sưng gan và chai gan sẽ lẹ hơn rất nhiều. Thành ra các bệnh nhân bị sưng hay chai gan nên tránh đừng áp dụng câu "nam vô tửu như kỳ vô phong" mà phải luôn luôn nhớ câu "nam hữu tửu như kỳ đứt giây".

Truyền Khẩu: Thuốc Bắc thuốc Nam chữa được bệnh siêu vi khuẩn gan, sưng gan, chai gan và ung thư gan nhất là khi bị sưng gan cấp tính

Thực Nghiệm: Hiện nay chưa có một nghiên cứu rộng rãi quy mô nào cho thấy thuốc Bắc hay thuốc Nam chữa được các bệnh siêu vi khuẩn gan hay cho biết rõ ràng con số tỷ lệ bao nhiêu người uống thuốc thì hết bệnh gan hay ung thư gan cả mà thường toàn là "chữa bệnh truyền khẩu" tức là người này đồn người kia là thuốc gia truyền hay lắm uống vài thang thuốc là hết bệnh khỏi liền. Nhưng nếu hỏi kỹ lại thì chỉ nghe người này đồn người nọ, còn chính mình không biết người bệnh đó là ai, vả lại bệnh gan loại gì, có cùng bệnh gan hay siêu vi khuẩn gan như mình không. Thêm vào nữa những bệnh nhân uống thuốc nhưng chết đi thì không thể nào sống lại để báo cho mọi người biết là thuốc không có hiệu nghiệm. Hiện nay chưa có một thuốc Bắc nào được một một tổ chức y khoa hay hội y sĩ nào trên thế giới công nhận là đã chữa khỏi các siêu vi khuẩn gan cả. Ngược lại hiện nay có một số dược thảo được FDA báo cáo làm bị sưng gan và một số đã bị cấm không cho lưu xài. Các thuốc như Ma Huang, Kava, Ephedrine, Germander, Jin Bu Huan, Sassafra, v.v. Cho nên khi đi mua thuốc nên đọc kỹ càng nhãn hiệu cũng như công dụng trị bệnh cũng như phản ứng phụ của thuốc dán trên hộp hay trên giấy trình bày về thuốc thường để trong hộp.


Bác sĩ Trịnh Ngọc Huy chuyên khoa Bệnh Tiêu Hóa và Gan. Bác sĩ Huy tốt nghiệp y khoa tại Northwestern University School of Medicine; tốt nghiệp chuyên khoa Bệnh Nội Thương tại UCLA /VA Wadsworth và chuyên khoa Bệnh Tiêu Hóa và Gan tại UC Irvine. Bác sĩ hiện là chủ bút tạp chí Sống Mạnh Magazine. Bác sĩ Huy hiện đang hành nghề tư tại San Jose, California. Bác sĩ Trịnh Ngọc Huy, M.D., email: mailto:webmaster@songmanh.org or call 408-605-0605.

 

Hep B and the Asian Community

Huy N. Trinh, M.D., Gastroenterologist, San Jose, California

Hepatitis B is the most common cause of viral hepatitis in the world. It is estimated that 350 million people (or 5% of the world population) are chronic carriers of the hepatitis B virus (HBV).

However, the prevalence and duration of infection varies widely from region to region in the world. In the United States, approximately 1.25 million people (or 1% of the population) are chronic carriers of HBV, and of these, 750,000 are Asians.

HBV is very common in Southeast Asia, Africa and China with an estimated 8-15% of the population being chronically infected with HBV.

Current studies show that 8-10% of the Vietnamese population is chronically infected with HBV, which means about 7 million Vietnamese are HBV carriers.

Transmission of HBV

HBV is transmitted primarily through parental routes such as blood transfusion, intravenous drug use, tattooing and even possibly through acupuncture with contaminated needles. This virus is also a major sexually transmitted disease.

In China and Southeast Asian countries, a major route of transmission is from an infected mother to newborn. In fact, 50-90% of children born from a mother with HBV would be infected. These babies will continue to carry the virus for a long time and may infect their future spouses and children. HBV could also be transmitted from child to child or through other close physical contact, but the risk is quite low and how it is transmitted is unknown.

HBV can cause chronic liver inflammation leading to liver cirrhosis, liver cancer and other complications. It is estimated that one out of four Asian hepatitis B carriers may die from liver cancer and/or cirrhosis. Worldwide, about one million people die each year due to HBV. One of the most serious consequences of chronic HBV is liver cancer. Studies suggest that one out of four Asian males, who are infected at birth with HBV or during early childhood, may develop liver cancer later in life.

HBV is a silent disease. Patients may not have any symptoms until the disease is quite advanced, at which time they may feel tired, fatigued, or have abdominal discomfort. When the disease is very advanced (i.e. end stage), they will develop jaundice, ascites, and coagulopathy. There is a simple blood test for the hepatitis B virus so that people can know whether they have been infected or not.

To avoid being infected with the virus, one should avoid sharing needles with drug users, tattooing, practicing unsafe sex. Vaccination is a safe and effective method to protect against a hepatitis B infection.

Presently, there are only two FDA-approved medications in the United States for treatment of chronic hepatitis B: Epivir-HBV (Lamivudine) and Intron-A (Interferon). Both of these medications have been shown to weaken the hepatitis B virus and to reduce liver inflammation, however for most patients, they are not effective enough to completely eradicate the virus.

Blood Tests for Hepatitis B

Type of Blood Tests Significance Interpretation
HBSAg - hepatitis B surface antigen outer coat of hepatitis B If positive, a person is infected with HBV
HBSAb - hepatitis B surface antibody antibody against HBV If positive, a person has immunity against HBV
ALT liver enzyme This is elevated if the liver is inflamed

Despite the fact that HBV is very common among Vietnamese, there are quite a number of common myths and misunderstanding about the disease:

Myth: Patients chronically infected with HBV usually have jaundice, abdominal discomfort, and weight loss or poor appetite.

Fact: Hepatitis B patients usually do not have any symptoms. A person infected with the virus for years, which can cause chronic liver inflammation and even liver cirrhosis, may not feel any difference. The above symptoms may only manifest themselves when the patient has more advanced disease, which means the liver can no longer function normally. Unfortunately, this is usually considered the end stage of disease and the only option is a liver transplant.

Myth: All patients infected with HBV will develop chronic hepatitis B, liver cirrhosis and liver cancer and die of liver diseases.

Fact: Not true. About 90% of patients infected with HBV, especially those who are older than 5 years will recover from a hepatitis B infection and develop immunity against the virus. Only 10% of infected patients will continue to have a chronic HBV infection, which could lead to serious liver diseases and complications. However, if infected at an age less than 5 years, 60-90% of these children will become chronic carriers of HBV.

Myth: If a patient is infected with hepatitis A for a long time, then it could become a hepatitis B and hepatitis C infection.

Fact: Hepatitis A cannot be transformed into a hepatitis B and then a hepatitis C infection. Currently, there are seven types of viral hepatitis - A, B, C, D, E, F, G. These viruses are distinctly different in structure, transmission mode in humans, and liver damage. Therefore, a patient infected with hepatitis B can still be at risk for infection with hepatitis A or C and vice versa.

Myth: Chronic hepatitis B is a genetic disease since some family members can all have the disease.

Fact: This is a common myth among Vietnamese, however, hepatitis B is not a genetic disease. It is an infectious disease. Therefore, unlike a genetic disease, hepatitis B can be prevented through vaccination and treated with medications. HBV is an infectious disease transmitted through blood contamination, from an infected mother to newborn, and unprotected sexual contact. There are several likely reasons to explain why family members may all have hepatitis B - they may happen to share same toothbrushes, contaminated needles through acupuncture or tattooing, or an infected mother can pass the virus onto her newborns at birth.

Myth: Hepatitis B patients should be given the hepatitis B vaccine to prevent infection.

Fact: Vaccination is given to people before they are infected with virus, not afterwards. For example, we get the flu shot to prevent getting the flu, not after we already have the flu. Therefore, patients with chronic HBV do not need the vaccine. However, since Asians have an increased risk of exposure to viral hepatitis B, doctors usually screen them for a hepatitis B infection before vaccinating.

Myth: Viral hepatitis B can be transmitted easily through casual contact such as eating together.

Fact: Among the different types of viral hepatitis, only hepatitis A and E are transmitted through contaminated food and water (i.e. oral-fecal route). Hepatitis B is transmitted primarily through blood contaminated and sexual contact. Therefore, hepatitis B patients do not have to avoid close contact with people. They do not have to eat separately or use separate bathrooms. They should avoid sharing personal hygiene items such as a toothbrush, razor, nail clipper and coin rubber as these products could be contaminated with their infected blood. They should also not donate blood.

Myth: A yearly physical check-up and lab tests will let patients know whether they have hepatitis B or not.

Fact: Not true. Hepatitis B is a silent disease. A yearly check-up may not show anything since most hepatitis B patients do not feel sick or have any symptoms until they have advanced disease. Routine lab tests usually included glucose, cholesterol, liver and kidney function tests and blood counts. But, hepatitis B test is not a routine blood test. There are hundred of blood tests for specific diseases. Doctors do not order all of them without a specific reason. Therefore, one should ask the physician to check for hepatitis B during a physical check-up.

Myth: Hepatitis B patients have to be on a special diet that excludes fatty and fried foods, eggs, etc.

Fact: They do not have to be on any special diet. They can eat a normal diet without having to exclude eggs, meats or fatty foods. However, if the patients are overweight or have high cholesterol, they should lose weight and be on a diet to control their cholesterol since fat is "toxic" to liver. Patients with chronic HBV should also be sure to avoid heavy consumption of alcohol.

Myth: Herbal medications are effective in treatment of hepatitis B, liver cirrhosis and liver cancer.

Fact: Presently, there has been no published study showing any herbal drugs effective in treating hepatitis B, liver inflammation and cirrhosis, and cancer. On the other hand, the U.S. Food and Drug Administration (FDA) has reported a number of herbal drugs that can cause acute hepatitis and jaundice. For example, these include Ma Huang, Kava, Ephedrine, Germander, Jin Bu Huan, and Sassafras. Therefore, one should read carefully the labels of ingredients, indications, and potential side effects when taking these drugs. Also, be sure to consult with your physician before taking herbal medications.


Huy N. Trinh, M.D., is a gastroenterologist in private practice in San Jose, California. His research interest is viral hepatitis and liver cancer. Dr. Trinh is presently the editor-in-chief of Song Manh Magazine and can be contacted by email: htrinhmd@bigfoot.com or call 408-605-0605. San Jose Magazine selected Dr. Trinh as one of the "Top 400 Physicians" in the Bay Area in 2000, 2001, and 2002.

Dr. Trinh graduated from Northwestern University School of Medicine. He completed his residency training in Internal Medicine at UCLA/VA Wadsworth and his fellowship in gastroenterology at University of California, Irvine.